Biên Hòa – Tà Đùng hay Biên Hòa – Đà Lạt: Cung đường nào thực sự khắc nghiệt hơn?

Trong cộng đồng đạp xe đường dài tại Biên Hòa, hai hành trình luôn được xem là những thử thách lớn mà bất kỳ tay đạp nào cũng muốn một lần chinh phục chính là cung Biên Hòa – Tà ĐùngBiên Hòa – Đà Lạt. Nếu chỉ nhìn vào cảm quan thông thường, phần lớn mọi người sẽ cho rằng hành trình đến Đà Lạt chắc chắn khó hơn bởi quãng đường dài hơn, điểm đến nằm ở độ cao lớn hơn rất nhiều và từ lâu cung đường này đã được xem như “bài kiểm tra tốt nghiệp” của dân đạp xe đường dài. Tuy nhiên, khi đối chiếu dữ liệu hành trình thực tế từ các file ghi nhận GPS, kết hợp với trải nghiệm trực tiếp trên đường, câu trả lời lại không đơn giản như vậy. Trên thực tế, cung Tà Đùng mới là hành trình khắc nghiệt hơn về trải nghiệm tổng thể, dù tổng quãng đường ngắn hơn đáng kể.

Về mặt số liệu, cung Biên Hòa – Tà Đùng có tổng chiều dài khoảng 238km, tổng độ cao tích lũy thực tế khoảng 2.844m, thời gian di chuyển gần 10 giờ và tổng thời gian toàn hành trình vượt quá 16 giờ. Trong khi đó, cung Biên Hòa – Đà Lạt dài hơn với khoảng 275km, tổng độ cao tích lũy thực tế sau khi hiệu chỉnh chỉ vào khoảng 2.800m, tức gần tương đương với Tà Đùng chứ không cao vượt trội như nhiều người từng nghĩ. Điểm khác biệt lớn nhất nằm ở chỗ Đà Lạt có đích đến cao hơn nhiều, khoảng trên 1.500m so với mực nước biển, trong khi Tà Đùng chỉ dừng ở mức khoảng 786m. Nếu chỉ nhìn vào những con số này, nhiều người sẽ tiếp tục nghiêng về nhận định rằng Đà Lạt khó hơn. Nhưng thực tế trên đường lại kể một câu chuyện hoàn toàn khác.

Với cung Đà Lạt, phần lớn độ cao tích lũy được “gánh” bởi hai con đèo rất rõ ràng là Đèo Bảo Lộc và Đèo Prenn. Riêng đèo Bảo Lộc đã đóng góp khoảng 700 đến 800m độ cao, trong khi đèo Prenn tiếp tục đóng góp thêm khoảng 500 đến 600m. Tổng cộng hai con đèo này chiếm khoảng 1.300m, tức gần một nửa tổng độ cao toàn hành trình. Đây đều là những con đèo dài, độ dốc tương đối ổn định, mặt đường tốt và đặc biệt người đạp có thể dễ dàng xác định được mình đang leo đoạn nào, còn bao xa để đến đỉnh và cần phân phối sức ra sao. Sau khi vượt qua Đèo Bảo Lộc, đoạn từ Bảo Lộc lên Đà Lạt dù vẫn tiếp tục tăng độ cao nhưng địa hình ổn định hơn, ít xuất hiện những con dốc gắt bất ngờ và người đạp có thể duy trì nhịp chân tương đối đều. Nói cách khác, cung Đà Lạt khó nhưng là kiểu khó có thể đoán trước và chuẩn bị được về mặt chiến thuật.

https://images.openai.com/static-rsc-4/mQjbwdCa84EhMVVM4RIr_XZK64MiqcEAXnZp5h_Bc8fb4wgQhy_xCB5fxhOdOUCQ_mNa8Efo1FiQhDbbLZwkBSHY_uKJTKVKKR8nUYt4dwcu_FqApXvHReb13y2VnhxRMAeyn1WtzbDwTa-PiWpNJzg3yte99kTt_PVNkZP5BvjIUPV8Fl0ct28aO8d5IXxy?purpose=fullsize
https://images.openai.com/static-rsc-4/3rAzyRIZYamNh-weMqcy2b3tEucuNTzSGVoNiUe3F7UY_M04f5Soc9qxZMLYspd9x__lVmCx6D8BDB8VIORwYM5hniVn1fFLn-0HdoQHzuNVq67xvXJCP3H8AZ6eN_CiWagHn8skPOh-bJhF6gZCDaDYlxsZ_7snLWsDV3KkbjZFC_Wi7CP7ehJAa305PeGI?purpose=fullsize
https://images.openai.com/static-rsc-4/96mgA1zu_uivW83D7wzVeHidcMbEKJdzXGkTXoClAEAniFgJJ_I8KIKLkcpgiTsAuQcXBk5wbwfoo7_ZKLtXde4Ugi7uEZmiYPlCVgPQ8qPj_5OIvoSuLV1dJ46UIgsG54n4LrWs6aE7JMHWdl-hfhrwUKQeZphFoUH27UMNMhoIyb0TmeGz6w4pqkm1xWqR?purpose=fullsize

Ngược lại, cung Tà Đùng lại mang đến một kiểu khắc nghiệt hoàn toàn khác. Khoảng 145km đầu tiên từ Biên Hòa đến Madagui và chân đèo Con Ó tương đối dễ đi, đường đẹp và tốc độ thường được duy trì ở mức cao. Chính điều này tạo ra chiếc bẫy lớn nhất của hành trình khi rất nhiều người chủ quan, kéo đoàn quá nhiều hoặc tiêu hao sức lực quá sớm vì nghĩ rằng phần khó nhất chỉ nằm ở đèo Con Ó. Thực tế, Đèo Con Ó chỉ là thử thách mở màn. Sau khi vượt qua con đèo này, người đạp tiếp tục phải đối mặt với hàng loạt đoạn dốc ngắn liên tiếp tại khu vực Thủy điện Đồng Nai 4, nơi địa hình liên tục lên xuống khiến nhịp chân bị phá vỡ và thể lực bị bào mòn từng chút một.

Điều khiến cung Tà Đùng vượt xa Đà Lạt về mức độ khắc nghiệt chính là 30km cuối cùng từ khu vực Thủy điện Đồng Nai 4 đến Tà Đùng. Sau khi đã hoàn thành hơn 210km, người đạp vẫn phải tiếp tục leo thêm khoảng 600m độ cao trong quãng đường khoảng 30km, tương đương độ dốc trung bình gần 5%. Đây là con số không hề dễ chịu trong bối cảnh thể lực gần như đã cạn kiệt. Khó khăn chưa dừng lại ở đó khi đoạn từ Quảng Khê vào Tà Đùng hiện có chất lượng mặt đường xuống cấp nghiêm trọng, xuất hiện nhiều ổ gà, mặt đường xấu và tiềm ẩn nguy cơ sự cố kỹ thuật rất cao nếu di chuyển trong điều kiện trời tối. Đây là thử thách mà cung Đà Lạt hoàn toàn không có và cũng là lý do khiến rất nhiều tay đạp đánh giá Tà Đùng là hành trình “đánh vào tinh thần” nhiều hơn bất kỳ cung nào khác.

Nếu cung Đà Lạt là bài kiểm tra về khả năng chinh phục những con đèo lớn, quản lý thể lực trên quãng đường dài và duy trì sức bền ổn định, thì Tà Đùng lại là một cuộc chiến tiêu hao toàn diện cả về thể chất lẫn tinh thần. Với Đà Lạt, người đạp biết rõ thử thách của mình nằm ở đâu. Với Tà Đùng, thử thách liên tục xuất hiện theo từng lớp và thường đánh mạnh nhất đúng vào thời điểm người đạp nghĩ rằng mình đã gần chạm đích.

Vì vậy, nếu xét trên khía cạnh quãng đường, độ cao điểm đến và tính biểu tượng, Đà Lạt vẫn là một hành trình rất lớn. Nhưng nếu xét về mức độ khắc nghiệt thực tế trên đường, sự khó chịu của địa hình và khả năng khiến người đạp bị “gãy” ở những kilomet cuối cùng, thì Tà Đùng mới là cung đường đáng sợ hơn. Đà Lạt là một hành trình leo đèo lớn, còn Tà Đùng là một cuộc chiến sinh tồn kéo dài đến tận mét đường cuối cùng.

Trả lời