HÀNH TRÌNH HOÀN THÀNH BẢN ĐỒ ĐÈO CAO NGUYÊN LÂM VIÊN: NHỮNG THỬ THÁCH SẮP TỚI

Sau khi đã chinh phục Prenn nhộn nhịp, Mimosa thênh thang và đặc biệt là dốc dài Khánh Lê hùng vĩ, tôi biết hành trình hướng về Đà Lạt bằng chiếc xe đạp địa hình (MTB) vẫn còn 4 mảnh ghép đầy thách thức đang chờ đợi. Mỗi con đèo, dù là cửa ngõ sát rìa thành phố hay là bức tường thành dựng đứng từ đồng bằng, đều mang lại những trải nghiệm và khó khăn hoàn toàn khác biệt cho đôi chân và ý chí của người đạp.

Đèo Ngoạn Mục (QL27) – Thách thức mang tên “Sông Pha”: Đây có lẽ là con đèo đáng gờm nhất mà bất kỳ cua-rơ nào cũng muốn chinh phục một lần trong đời. Xuất phát từ vùng đất nắng gió Ninh Thuận, thách thức lớn nhất của đèo Ngoạn Mục không chỉ là độ dài gần 20km mà là độ dốc trung bình lên tới 9% với những khúc cua cùi chỏ (cua chữ U) rất gấp và liên tục. Đạp xe tại đây là cuộc đấu trí với những con dốc dựng đứng, một bên là vách núi, một bên là vực sâu và hai đường ống thủy điện khổng lồ. Việc phân phối sức bền và giữ đều nhịp tim ở đây là cực kỳ quan trọng để không bị “bể” sức trước khi chạm đỉnh D’Ran.

Đèo Đại Ninh (QL28B) – Cung đường hoang sơ vượt ngàn: Trái ngược với vẻ kỳ vĩ của Ngoạn Mục, đèo Đại Ninh trên tuyến kết nối từ Bình Thuận mang lại một thử thách mang tính “bụi bặm” và hoang dã. Con đèo này không quá dài nhưng thách thức nằm ở bề mặt đường thường chịu ảnh hưởng lớn của thời tiết, tạo ra nhiều đoạn mấp mô đòi hỏi kỹ thuật điều khiển xe địa hình phải thực sự vững vàng. Thêm vào đó, không gian Đại Ninh vắng lặng, bao quanh bởi rừng già hoang sơ, mang lại một áp lực tâm lý không nhỏ, nhưng cũng chính là phần thưởng cho những ai yêu thích sự chinh phục thiên nhiên một cách thuần khiết nhất.

Đèo Gia Bắc (QL28) – Khúc cua tay áo giữa ngàn mây: Nếu đèo Đại Ninh mang lại sự thử thách về bề mặt đường mấp mô và sự hoang dã, thì đèo Gia Bắc trên tuyến Quốc lộ 28 nối từ Bình Thuận lên Di Linh lại là một “đặc sản” hoàn toàn khác biệt: ông vua của những khúc cua tay áo. Con đèo này có mặt đường khá hẹp, uốn lượn liên tục với mật độ cua gắt dày đặc đòi hỏi người đạp xe địa hình phải giữ sự tập trung cao độ để kiểm soát tốc độ và bo cua thật chuẩn xác. Đạp xe tại Gia Bắc mang lại cảm giác cô độc nhưng đầy tự do, nơi một bên là vách đá dựng đứng rêu phong, một bên là thung lũng cà phê thoắt ẩn thoắt hiện trong làn sương mù, biến mỗi vòng quay xích thành một trải nghiệm vượt qua giới hạn của chính mình.


Đèo Sacom (Đường Tuyền Lâm) – Bản tình ca giữa rừng thông: Nằm ngay cửa ngõ phía Nam thành phố, đèo Sacom là một thái cực hoàn toàn khác. Con đèo này nổi tiếng với không gian yên tĩnh tuyệt đối, mặt đường êm ái và cảnh sắc thơ mộng nhất vùng cao nguyên. Tuy nhiên, đừng để vẻ thơ mộng đó đánh lừa, bởi Sacom sở hữu những đoạn dốc cao ẩn mình dưới tán thông già rất dài, đòi hỏi người đạp phải có một sức bền nền tảng cực tốt. Đạp xe ở đây không chỉ là rèn luyện thể lực mà còn là một trải nghiệm thư thái, hòa mình vào cái lạnh đặc trưng và tiếng gió ngàn bên hồ Tuyền Lâm.


Đèo Tà Nung (ĐT725) – “Cung đường tơ lụa” hương sắc cà phê: Nếu đèo Ngoạn Mục là thử thách về độ dốc đứng, thì Tà Nung là thử thách về sự bền bỉ với những khúc cua liên tục theo hình zắc-zắc. Chinh phục hướng Tây từ huyện Lâm Hà ngược lên, tôi sẽ phải đối mặt với những đoạn đường quanh co giữa những đồi cà phê bạt ngàn. Thử thách ở đây là việc giữ một nhịp đạp đều đặn để không bị hụt hơi ở những khúc cua gắt, đồng thời tận hưởng hương hoa cà phê thơm ngát dọc hai bên đường. Khi chạm đỉnh đèo, tầm nhìn bao trọn những thung lũng xanh mướt phía dưới chính là phần thưởng xứng đáng.


Hành trình chinh phục 5 con đèo còn lại, mỗi cung đường là một câu chuyện, một trải nghiệm khác nhau về giới hạn của bản thân. Việc lựa chọn con đèo nào để chinh phục tiếp theo sẽ tùy thuộc vào kế hoạch của từng đợt đi, nhưng mục tiêu cuối cùng vẫn là ghi dấu những kỷ niệm bền bỉ cùng chiếc xe đạp địa hình trên mọi nẻo đường hướng về đỉnh cao nguyên Lâm Viên lộng gió.

Trả lời