ĐẠI NINH – KHÚC KHẢI HOÀN CỦA NHỮNG CHIẾN BINH BIÊN HÒA

Ngày hai lăm tháng bảy năm hai sáu,
Ba tư người chung một nhịp tim son.
Từ Biên Hòa bánh xe lăn rộn rã,
Hướng Đà Lạt gọi khát vọng lên non.

Đại Ninh đó – cung đèo đầy thử thách,
Gắt bậc nhất miền đất phía Nam này.
Dốc nối dốc như dựng thành vách đá,
Nắng gần trưa hun bỏng cả vai gầy.

Lần đầu đến, ai đâu lường hết được,
Nước mang theo chẳng đủ với đường dài.
Thanh năng lượng cũng dần theo sức cạn,
Khô cổ rồi vẫn phải gắng từng guồng quay.

Xe hậu cần chẳng thể nào dừng lại,
Giữa lưng đèo quanh co khúc hiểm nguy.
May người lạ mở tấm lòng cứu giúp,
Trao ngụm nước – trao thêm cả nghị lực diệu kỳ.

Có những lúc đôi chân như muốn nghỉ,
Mắt nhòa đi vì nắng gắt lưng trời.
Mồ hôi mặn hòa cùng bao nhịp thở,
Nhưng không ai muốn bỏ cuộc giữa đời.

Đặc biệt nhất là những người phụ nữ,
Nhỏ dáng thôi mà ý chí phi thường.
Vượt Đại Ninh, rồi Sacom hùng vĩ,
Thêm Prenn dài vẫn vững bước kiên cường.

Mỗi vòng bánh là một lần chiến thắng,
Mỗi tiếng cười xua mệt mỏi tan mau.
Người khỏe kéo người đang còn đuối sức,
Tình đồng đội sáng hơn nắng trên đầu.

Đỉnh đèo gọi bằng bao nhiêu cố gắng,
Gió Đà Lạt đón những bước chân vui.
Ba tư trái tim cùng chung chiến tuyến,
Viết chiến công bằng ý chí không lùi.

Đêm buông xuống, nhà hàng rộn tiếng cười,
Ly nâng cao thay muôn lời cảm tạ.
Bữa tiệc ấy không chỉ vì chiến thắng,
Mà vì tình anh chị em đậm đà.

Chúc mừng nhé những chiến binh Biên Hòa,
Đã vượt qua giới hạn của chính mình.
Đại Ninh, Sacom, Prenn còn ghi nhớ,
Dấu bánh xe và những nghĩa tình.

Mai sẽ có thêm nhiều cung đường mới,
Nhiều đỉnh cao đang đợi phía chân trời.
Nhưng tour ấy – mùa hè hai sáu ấy,
Sẽ còn là kỷ niệm đẹp không nguôi.

Hội Xe đạp Thể thao Biên Hòa
34 con người – Một tập thể – Một chiến thắng – Một niềm tự hào.

Trả lời